Feature Story • March 2026

The Soul of
Vietnamese Cuisine

A Conversation with Nguyễn Hồng Nhật
"I don't want the wood-fire kitchen to remain just a memory"
Read in:
Meeting Mr. Nguyễn Hồng Nhật in the space of the soon-to-open Bếp Củi, I was struck by the understated presence of a successful entrepreneur in the yacht and tourism industry. Over 30 years in the business, he has guided millions of travelers to discover Vietnam's beauty. Yet today, he sits beside a glowing wood-fired stove, sharing a dream he calls "coming home."
After three decades of success in tourism, what inspired you to open a traditional Vietnamese restaurant?

You know, for 30 years I've traveled across Vietnam with countless international guests—from Hạ Long Bay to the Mekong Delta. They're delighted by Hội An's ancient streets, amazed by Hanoi's thousand-year heritage, enchanted by our stunning beaches. But do you know what they remember most? A family meal.

Once, I took a French group to visit a village in Quảng Nam. They were invited into the kitchen, watching the hostess kindle a wood fire to cook sour soup with freshly caught fish. They couldn't speak Vietnamese, she didn't know French, but they sat around the red-glowing fire, laughing and talking. That evening, the French woman embraced me, crying, saying it reminded her of childhood when her mother cooked for her.

That's when I realized: Vietnamese cuisine isn't just about food. It's about human connection, memory, soul—things that a thousand tourism promotions cannot convey.

Why the name "Bếp Củi" (Wood-Fire Kitchen)?

(Mr. Nhật smiles, his eyes becoming distant)

I was born and raised in Hanoi's Old Quarter. Every morning, the first sound I heard was my mother kindling the wood-fire stove. The crackling of dry wood, smoke mingling with the fragrance of fresh rice, my mother's voice calling me to breakfast... That was my childhood paradise.

The wood-fire kitchen wasn't just where we cooked. It was where the family gathered in cold weather, where mother told stories, where grandmother taught the girls how to make a delicious pot of soup. The wood-fire kitchen was the heart of every Vietnamese home.

But ask young people today—how many still remember the smell of wood smoke? How many know how to cook clay pot rice to get that golden, fragrant crust? We're losing part of our soul.

"There are things that convenience cannot replace. Some dishes need care, need time, need genuine devotion."
But times have changed. Gas stoves and induction cookers are more convenient, cleaner...

True, and I don't deny that. But some things convenience cannot replace. My mother's braised pork must simmer for three hours over a low flame—each piece soaking in caramel sauce, tender yet holding its shape. The Tết sticky rice cake must be tended overnight to have that beautiful green color and fragrant banana leaf aroma come morning.

Some dishes need care, need time, need genuine devotion. That is the essence of Vietnamese cuisine. Not everything can be cooked quickly in 15 minutes like those online videos.

Do you worry that modern diners won't have patience for dishes that require time?

(Mr. Nhật shakes his head, voice resolute)

No. I believe people, no matter the era, crave authentic connection. Look—nowadays people flock to find "authentic" eateries, dishes "like the old days." They willingly wait 30 minutes for a bowl of chicken phở from the old lady by Hoàn Kiếm Lake. They drive dozens of kilometers for a home-cooked meal in the suburbs.

What does that prove? It proves that in everyone's heart, no matter how modern, there's always a longing for roots, for something genuine and warm.

🔥
After over 30 years working in tourism, you've traveled the world. Don't you think you're biased claiming Vietnamese cuisine is the best?

(Mr. Nhật laughs heartily)

I've eaten at Michelin-starred restaurants in Paris, had sushi in Tokyo, pizza in Naples where it was born. I respect and love all those cuisines. But you know what? Every time I return to Vietnam, the first thing I want is a bowl of sour soup with snakehead fish, some braised pork with hot rice, and a familiar plate of fresh herbs.

Not because it's the best in the world by some standard. But because it's "home." It's the flavor my DNA recognizes, the aroma that reminds me of mother, childhood, homeland.

And I want international travelers to feel that. Not just eating a bowl of phở or a bánh mì on the busy sidewalk. But sitting down, feeling the warmth of the cooking fire, understanding that every Vietnamese dish carries a story, a heart.

Can you share the philosophy behind Bếp Củi's menu?

When building the menu, my chef team and I debated extensively. Some wanted fusion, modernization. But I said: No. We don't need to make Vietnamese food "fancy" to be accepted. Vietnamese food is already magnificent.

Look at our braised pork in clay pot. That's my mother's recipe, which she learned from my grandmother. We use belly pork from naturally-raised heritage pigs, authentic fish sauce from Phú Quốc, palm sugar from the Mekong Delta, simmered in clay pots over low flames for three hours. No shortcuts, no MSG, no artificial coloring.

Or our bamboo-tube grilled chicken—a traditional dish from mountain ethnic minorities. Free-range chicken, marinated with natural spices, stuffed into fresh bamboo tubes, grilled over charcoal. When served, diners experience not just the sweet, tender chicken infused with seasonings, but also the bamboo fragrance, the essence of Vietnam's mountains and forests.

"Before innovating, you must first deeply understand the roots."
With your experience, what do you think about the trend to "modernize" Vietnamese cuisine?

I respect creativity. There are talented young chefs creating fresh dishes, cleverly combining East and West. That's one path.

But I also worry when I see people doing fusion in a way that... loses the roots. They put cheese in phở, make bánh mì with real French baguette but remove the pâté and chả. Then they call it "new phở," "new bánh mì."

To innovate, you must first deeply understand the roots. You must know why phở has scallions, cilantro, lime and chili. Understand why Vietnamese bánh mì uses pâté, chả, pickled vegetables. Once you understand, once you can make the original perfectly, only then should you think about innovation.

Bếp Củi doesn't oppose modernity. We simply want to preserve what's most beautiful before it disappears.

What message do you want to send to young Vietnamese?

(Mr. Nhật pauses, looking toward the small courtyard where a traditional wood-fire stove sits)

Go home and have dinner with your parents more often! Ask your mother how to cook the braised and simmered dishes they often make. Write down the recipes, because one day, when your parents are gone, those will be what you want most to recover.

Don't think cuisine is just about eating. It's culture, history, love passed down through generations. When you cook the dishes your mother once cooked, you're preserving a part of your family's soul, your people's soul.

And if you don't know where to start, come to Bếp Củi. We'll tell you stories about Vietnamese dishes, about Vietnamese women who rose early to kindle fires, cooking all day to feed their children. You'll understand that in every bowl of rice, every dish of food, there's an ocean of love.

And finally, what are your hopes for Bếp Củi?

I don't dream of Bếp Củi becoming a large restaurant chain nationwide. I just want this to be a place where when people step in, they feel like they're coming home. A place where Vietnamese far from home will cry when tasting familiar dishes. A place where international travelers will understand why Vietnamese love their country so deeply.

If Bếp Củi can do that, I'll be fulfilled.

Leaving Bếp Củi as afternoon turned to evening, I suddenly remembered the wood smoke from my grandmother's kitchen long ago, the crackling of flames, her hands stirring the steaming pot of rice. Perhaps Nguyễn Hồng Nhật is right—some things seem lost, but with just a small flame, they'll burn again, warm as before.
Bếp Củi - Where the Fire Calls You Home
Opening March 2026 in Central Da Nang
Gặp ông Nguyễn Hồng Nhật trong không gian của Bếp Củi sắp khai trương, tôi bất ngờ trước vẻ giản dị của một doanh nhân thành danh trong lĩnh vực du thuyền và du lịch. Hơn 30 năm gắn bó với ngành, ông đã đưa hàng triệu du khách khám phá vẻ đẹp Việt Nam. Nhưng hôm nay, ông chọn ngồi bên chiếc bếp củi đỏ rực, kể về một giấc mơ mang tên "về nhà."
Sau ba thập kỷ thành công trong lĩnh vực du lịch, điều gì khiến ông quyết định mở một nhà hàng ẩm thực truyền thống?

Bạn biết không, suốt 30 năm qua, tôi đã cùng bao du khách nước ngoài đi khắp Việt Nam - từ vịnh Hạ Long đến đồng bằng Mekong. Họ thích thú với phố cổ Hội An, ngỡ ngàng trước Hà Nội ngàn năm văn hiến, say mê những bãi biển tuyệt đẹp. Nhưng bạn biết họ nhớ nhất điều gì không? Bữa cơm gia đình.

Có lần, tôi đưa một đoàn khách Pháp về thăm làng quê Quảng Nam. Họ được mời vào bếp, nhìn bà chủ nhà nhóm bếp củi, nấu nồi canh chua với cá đồng vừa bắt. Họ không nói được tiếng Việt, bà không biết tiếng Pháp, nhưng họ ngồi quanh bếp lửa hồng, cười nói rôm rả. Tối đó, người phụ nữ Pháp ôm tôi khóc, nói rằng bà nhớ lại thời thơ ấu được mẹ nấu ăn.

Lúc đó tôi nhận ra: ẩm thực Việt Nam không chỉ là món ăn. Đó là tình người, là ký ức, là cái hồn mà ngàn lời quảng bá du lịch không thể truyền tải được.

Vậy tại sao lại chọn tên "Bếp Củi"?

(Ông Nhật mỉm cười, ánh mắt bỗng xa xăm)

Tôi sinh năm ra và lớn lên ở phố cổ Hà Nội. Mỗi sáng thức dậy, điều đầu tiên tôi nghe là tiếng mẹ nhóm bếp củi. Tiếng lách tách của củi khô, mùi khói quyện với hương cơm mới, giọng mẹ gọi tôi dậy ăn sáng... Đó là thiên đường của tuổi thơ tôi.

Bếp củi không chỉ là nơi nấu cơm. Đó là nơi cả nhà quây quần khi trời lạnh, nơi mẹ kể chuyện cho con nghe, nơi bà dạy các cháu gái cách nấu một nồi canh ngon. Bếp củi là trái tim của mỗi mái nhà Việt.

Nhưng bạn thử đi hỏi thế hệ trẻ bây giờ, có bao nhiêu người còn nhớ mùi khói bếp củi? Có bao nhiêu người còn biết cơm niêu phải nấu thế nào để có lớp cơm cháy vàng ươm thơm phức? Chúng ta đang đánh mất một phần linh hồn của mình.

"Có những thứ tiện lợi không thể thay thế được. Có món ăn cần sự chăm chút, cần thời gian, cần cả tâm huyết."
Nhưng thời đại đã thay đổi. Bếp gas, bếp từ tiện lợi hơn, sạch sẽ hơn...

Đúng vậy, và tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng có những thứ tiện lợi không thể thay thế được. Món thịt kho tàu của mẹ tôi phải rim trong 3 tiếng trên bếp lửa nhỏ, từng miếng thịt thấm đẫm nước màu, mềm tan mà vẫn giữ nguyên hình. Nồi bánh chưng đêm giao thừa phải canh lửa suốt đêm, để sáng ra có màu xanh đẹp mắt, thơm mùi lá dong.

Có món ăn cần sự chăm chút, cần thời gian, cần cả tâm huyết. Và đó mới là tinh hoa ẩm thực Việt Nam. Không phải món nào cũng có thể nấu nhanh trong 15 phút như những video trên mạng.

Ông có lo rằng thực khách hiện đại sẽ không kiên nhẫn với những món ăn cần thời gian như vậy?

(Ông Nhật lắc đầu, giọng điệu quyết đoán)

Không. Tôi tin rằng con người, dù sống trong thời đại nào, vẫn khao khát những kết nối chân thật. Bạn thấy không, bây giờ người ta đổ xô đi tìm những quán ăn "nguyên bản", những món ăn "như thời xưa". Họ sẵn sàng xếp hàng 30 phút để được ăn một tô phở gà nhà bà già bên hồ Hoàn Kiếm. Họ sẵn sàng lái xe hàng chục cây số để ăn bữa cơm nhà ở ngoại thành.

Điều đó chứng tỏ gì? Chứng tỏ trong lòng mỗi người, dù có hiện đại đến đâu, vẫn luôn có nỗi nhớ về cái gốc, về cái gì đó chân thật và ấm áp.

🔥
Sau hơn 30 năm làm việc trong du lịch, ông đã đi khắp thế giới. Ông có thấy mình "biased" khi cho rằng ẩm thực Việt là tuyệt vời nhất?

(Ông Nhật cười sảng khoái)

Tôi đã ăn ở nhà hàng Michelin sao ở Paris, ăn sushi tại Tokyo, ăn pizza tại Napoli nơi món này được sinh ra. Tôi tôn trọng và yêu thích tất cả những nền ẩm thực đó. Nhưng bạn biết không, cứ mỗi lần về Việt Nam, điều đầu tiên tôi muốn là một bát canh chua nấu với cá lóc, vài miếng thịt kho tàu ăn với cơm nóng, và đĩa rau sống quen thuộc.

Không phải vì nó ngon nhất thế giới theo tiêu chuẩn nào đó. Mà vì nó là "về nhà". Nó là cái vị mà DNA của tôi nhận ra, cái mùi làm tôi nhớ về mẹ, về tuổi thơ, về quê hương.

Và tôi muốn du khách quốc tế cảm nhận được điều đó. Không phải chỉ ăn một món phở hay một chiếc bánh mì kẹp thịt trên vỉa hè vội vã. Mà được ngồi xuống, được cảm nhận sự ấm áp của bếp lửa, được hiểu rằng mỗi món ăn Việt Nam đều mang một câu chuyện, một trái tim.

Ông có thể chia sẻ về triết lý đằng sau thực đơn của Bếp Củi?

Khi xây dựng thực đơn, tôi và đội ngũ đầu bếp đã tranh luận rất nhiều. Có người muốn làm fusion, hiện đại hóa. Nhưng tôi nói: Không. Chúng ta không cần làm món ăn Việt trở nên "fancy" để được chấp nhận. Món ăn Việt Nam vốn đã đủ tuyệt vời.

Bạn nhìn món thịt kho tộ của chúng tôi. Đó là công thức mẹ tôi truyền lại, và mẹ tôi học từ bà nội. Chúng tôi dùng thịt ba chỉ từ những con heo ta được nuôi tự nhiên, nước mắm chính hiệu từ Phú Quốc, đường thốt nốt từ miền Tây, rim trong nồi đất, lửa nhỏ đều, 3 tiếng đồng hồ. Không shortcut, không bột ngọt, không màu nhân tạo.

Hay món gà nướng ống tre - một món ăn truyền thống của đồng bào dân tộc miền núi. Gà ri ta, ướp gia vị tự nhiên, nhét vào ống tre tươi, nướng trên than hồng. Khi mang ra, thực khách được thưởng thức không chỉ hương vị gà thơm ngọt thấm gia vị, mà còn cả mùi hương của tre non, của rừng núi Việt Nam.

"Để đổi mới, trước hết phải hiểu rõ cái gốc."
Với kinh nghiệm của mình, ông nghĩ gì về xu hướng "modernize" ẩm thực Việt hiện nay?

Tôi tôn trọng sự sáng tạo. Có những đầu bếp trẻ rất tài năng, họ tạo ra những món ăn mới mẻ, kết hợp Đông Tây rất khéo léo. Đó là một hướng đi.

Nhưng tôi cũng lo lắng khi thấy có người làm fusion một cách... mất gốc. Họ cho phomat vào phở, họ làm bánh mì với baguette Pháp thật nhưng lại bỏ patê, bỏ chả. Rồi họ nói đó là "phở mới", "bánh mì mới".

Để đổi mới, trước hết phải hiểu rõ cái gốc. Phải biết tại sao phở lại có hành lá, ngò gai, chanh ớt. Phải hiểu tại sao bánh mì Việt lại dùng patê, chả, đồ chua. Khi đã hiểu, khi đã làm được bản gốc hoàn hảo, lúc đó mới nên nghĩ đến chuyện đổi mới.

Bếp Củi của chúng tôi không chống lại sự hiện đại. Chúng tôi chỉ muốn giữ lại những gì đẹp đẽ nhất, trước khi nó biến mất.

Ông có thông điệp gì muốn gửi đến thế hệ trẻ Việt Nam?

(Ông Nhật ngừng lại, nhìn ra khoảng sân nhỏ nơi có chiếc bếp củi truyền thống)

Các bạn trẻ hãy về nhà ăn cơm với bố mẹ nhiều hơn!!! Hãy hỏi mẹ cách nấu món kho, món rim mà bố mẹ hay nấu. Hãy ghi lại công thức, vì rồi một ngày, khi bố mẹ không còn nữa, đó sẽ là thứ con muốn tìm lại nhất.

Đừng nghĩ rằng ẩm thực chỉ là cái ăn. Nó là văn hóa, là lịch sử, là tình yêu thương được truyền qua từng thế hệ. Khi con nấu món ăn mà mẹ từng nấu, con đang giữ lại một phần hồn của gia đình, của dân tộc mình.

Và nếu con không biết bắt đầu từ đâu, hãy đến Bếp Củi. Chúng tôi sẽ kể cho con nghe những câu chuyện về món ăn Việt Nam, về những người phụ nữ Việt Nam từng dậy sớm nhóm bếp lửa, nấu nướng cả ngày để nuôi con ăn học. Con sẽ hiểu rằng, trong mỗi bát cơm, mỗi đĩa thức ăn, có cả một đại dương tình yêu thương.

Và cuối cùng, ông mong đợi điều gì ở Bếp Củi?

Tôi không mơ Bếp Củi trở thành chuỗi nhà hàng lớn khắp cả nước. Tôi chỉ muốn đây là một nơi mà khi người ta bước vào, họ cảm thấy như được về nhà. Nơi mà người Việt xa quê sẽ bật khóc khi nếm món ăn quen thuộc. Nơi mà du khách quốc tế sẽ hiểu tại sao người Việt Nam yêu đất nước mình đến vậy.

Nếu Bếp Củi có thể làm được điều đó, thì tôi mãn nguyện rồi.

Rời khỏi Bếp Củi khi trời đã về chiều, tôi bỗng nhớ đến mùi khói bếp củi nhà ngoại ngày xưa, nhớ đến tiếng lách tách của lửa, nhớ đến bàn tay ngoại xới nồi cơm còn bốc khói. Có lẽ, ông Nguyễn Hồng Nhật đã đúng - có những thứ tưởng chừng đã mất, nhưng chỉ cần một ngọn lửa nhỏ, nó sẽ cháy lên lại, ấm áp như xưa.
Bếp Củi - Nơi Lửa Hồng Gọi Về Nhà
Dự kiến khai trương tháng 3/2026 tại trung tâm Đà Nẵng